Saturday, April 29, 2017

CÓ MỘT DÒNG SÔNG...


Duyên

Sông Đồng Nai. Hình Internet

viết cho anh Dũng, tháng 4 buồn...

đêm qua. trong trí nhớ
recite một bài thơ. buồn...
chìm vào giấc ngủ
nhủ lòng mình, sáng dậy
chép bài thơ.

trí nhớ mập mờ
dẫn tôi đi...xa lắm
đầu óc trắng tinh
trở lại với mình
tinh khôi. ngày đó...

có dòng sông xưa. bàng bạc
cuối con đường
có con đò nhỏ, ít người qua
bên này sông là thành phố nhỏ
bên kia, làng quê
dân chơn chất, hiền hoà.
đất mênh mông...
không hiện hữu. một số nhà*

người lái đò
thuỷ chung. không bắc cầu
nối hai đời sống
một thành thị. một thôn quê
một dòng sông. một con đò...
và một cuộc chiến, không xa.

một ngày kia, có tôi
đáp chuyến đò, trưa
tìm đến ngôi nhà. không có số*

vách trống. yên bình
khu vườn rộng. bao la
cha mẹ hiền
và một người em gái nhỏ
báo tin buồn
anh D vừa tử trận, hôm qua.
anh ra trường. mới đeo lon chuẩn uý
không hiểu sao. khi anh C mất
anh được phép về
qua nhà tôi thắp nhang
cúi đầu, cầm nước mắt
giận chiến tranh tương tàn
cướp đi nhiều sinh mạng
cả anh C thân yêu
người, anh hằng quí mến
có ngờ đâu...
giờ. lại chính mình
giã từ cuộc chiến.

hỡi dòng sông
tự bao giờ
đã ngập tràn nước mắt.
anh đi rồi
sông buồn. giữ lại. bóng hình anh...

nói gì. với gia đình anh
tôi không nhớ rõ
làm sao. tôi qua được chuyến đò
trở về. thành phố nhỏ
...như người lái đò
tôi để lại. bên kia sông
những khuôn mặt. nát lòng...

có một ngày thật buồn
trên chuyến đò ngang
cụm mây ngỡ ngàng
soi mình trong dòng sông
đã nhuốm mầu nước mắt
trí nhớ tôi. buồn...
trắng. mầu mây trắng...

DUYÊN

*gia đình anh Dũng ở xã Hoá An, bên kia sông Đồng Nai.  anh học giỏi, cựu h.s. Ngô Quyền (k3), sinh viên Khoa Học MGP. Anh rớt đại học một năm, vào Thủ Đức. khi nhập ngũ, anh mượn địa chỉ nhà tôi cho dễ liên lạc. khi anh mất, người lính tìm đến nhà, chúng tôi phải đưa ông qua bên kia sông để báo tin buồn cho  gia đình anh.


GIỚI THIỆU SÁCH HỒ ĐÌNH NGHIÊM



Lời tác giả
Đã mười hai năm Dương lịch lặng lẽ sang trang
Tháng Tư năm nay cuốn sách thứ 5 “Kẻ Âm Lịch” hiện về
Chụp lại tấm bìa như khoe của
Gạo châu củi quế ai mặn nồng!
Lotus Media xuất bản Amazon vừa lên kệ
Cám ơn Trần Triết Uyên Nguyên chí tình lo toan
Hồ Đình Nghiêm sẽ ghi tặng văn hữu nay mai vậy.

Liên lạc với tác giả:
hodinhnghiem@hotmail.com

MỘT NỖI BUỒN XA


Hoàng Lan
Thương về người lính năm xưa

Xưa quen người lính chiến
Đôi mắt buồn đăm chiêu
Chiến trường anh kinh nghiệm
Tôi còn chưa biết yêu

Mỗi lần anh về phép
Kể chuyện đời quân nhân
Nơi chiến trường binh lửa
Những người trai gan lì

Anh trở về đơn vị
Tôi thấy buồn bâng quơ
Anh gọi tôi cô bé
Tôi nghe chút dỗi hờn
Tôi thích làm người lớn
Nên học đòi làm thơ

Ngày giặc vào chiếm nước
Anh đau xót ê chề
Lần đầu nhìn anh khóc
Ôi đất trời ngủ mê
Rồi cũng từ dạo đó
Tôi làm thân xa quê
Anh làm thân tù tội ?
Bao lâu mới trở về ?

Xưa quen người lính chiến
Tôi còn rất bé thơ
Với tình yêu bé bỏng
Với lứa tuổi dại khờ

Giờ tình yêu lớn dậy
Yêu sông núi bao la
Và xin yêu tất cả
Những Anh Lính Cộng Hoà
Những người hùng năm cũ

Đêm nay nằm không ngủ
Nghe nỗi buồn rất xa!

HOÀNG LAN   

CHIẾN TRƯỜNG NÀO ANH BƯỚC ĐI?


Huyền Chiêu

Mấy dặm sơn khê. Hình Internet

Vậy là đã 42 mùa 30 tháng tư đã trôi qua! Vậy là người dân miền Nam  đã sống với “Cách Mạng”   gấp đôi lần sống với Việt Nam Cộng Hòa.
Những đứa trẻ sinh năm 1975 nay tròn 42 tuổi.
Và chúng chẳng hiểu gì về cái thuở Nam Bắc là hai nhà.
Hai nhà có một cái hàng rào là sông Bến Hải.

Chúng không biết gì, không hiểu gì nhưng ông bà cha mẹ chúng thì vẫn cứ nhớ hoài cái thuở nhà Nam chưa thấm mùi “thống nhất”.
Nhớ.  nhưng chẳng biết phải làm gì ngoài việc  nghe lại, hát lại  những ca khúc được sáng tác trước 1975 như một cách phản kháng thầm lặng.
Tôi có ông cậu út học giỏi, đàn hay, các cháu và các cô gái trong làng rất ngưỡng mộ.
Đang làm thư ký tòa tỉnh, ông bị gọi đi lính.
Mỗi lần về phép, ông thường ôm đàn hát nghêu ngao:

“Mình ba đứa hôm nay gặp nhau 
Nâng ly cà phê ngát mùi hương ngọt ngào
Chiều thu về gió lạnh đìu hiu 
Thấy tâm tư dạt dào, thấy buồn buồn làm sao
(1)

Qua những ca khúc cậu tôi thường hát, qua những  câu chuyện ông kể cho các cháu nghe, chúng tôi chẳng hiểu ông ôm súng ra chiến trường mục đích để chiến đấu vì cái gì, kẻ thù của ông là ai.
Ở trường,  phần lịch sử cận đại, không ai dạy cho chúng tôi vì sao nước Việt phải bị chia đôi. Môn triết không dạy về Marxism cùng mối nguy của nó.
Chiến tranh nổ ra, miền Nam của chúng tôi phải chiến đấu với một kẻ thù diện mạo  rất mù mờ. Người dân miền Nam hiểu rất ít về chủ nghĩa Cộng Sản.
Một hôm mọi người ngơ ngác thấy lính Mỹ ào ạt đổ bộ vào miền Nam như những con Robot cầm súng .
Trong khi người dân miền Bắc gọi Liên Xô, Trung Quốc một cách thân thiết là “Người anh em”.
Mỹ vào miền Nam chỉ có quán Bar là thân thiết.

Hàng triệu người miền Nam, hàng trăm ngàn lính Mỹ đã chết.
Tình hình nước mình mà người dân chẳng hiểu tại sao mình lại phải chịu đựng những điều khủng khiếp đến vậy.

Một hôm, đột nhiên  những chiếc xe MP biến mất trên phố xá, các quán bar đóng cửa, bộ đội xuất hiện và cậu tôi phải đi cải tạo tận miền Bắc.
Xin khỏi kể lại những thay đổi, những đau thương của miền Nam mùa “giải phóng”
Sau 5  năm cải tạo, cậu tôi trở về ngồi quấn mô tơ cho mợ đi buôn quạt máy cũ bán cho bộ đội.
Sau khi sang Mỹ diện HO, thỉnh thoảng cậu tôi viết báo kể lại một quá trình chống cộng lừng lẫy thời trước 75.
Tôi ngờ ngợ nghĩ rằng cậu tôi là người chống Cộng sau 1975.
Ra chiến trường  cậu bắn giết vì không muốn chết.  Thế thôi, chẳng có lý tưởng gì.
So với người lính miền Bắc luôn mang “Đôi mắt hình viên Đạn”  luôn được kêu gọi “Nhắm quân thù mà bắn”, cậu tôi luôn hoang mang tuyệt vọng:

“Đường hành quân nắng cháy da người
Tuổi vui thiếu vui
Vẫn thương mình thương đời
Nhiều khi trong giấc mộng mồ hôi kêu tên em, kêu chỉ một tên”. (2)

42 năm đã qua. Cậu tôi đã qua đời. Các nhạc sĩ Trúc Phương, Nhật Trường, Châu Kỳ, Nhật Ngân… cũng đều theo nhau khuất núi.
Điều ký lạ là  những ca khúc cách mạng đã góp phần vào cuộc “Giải phóng miền Nam”  không biết từ lúc nào đã biến mất trong tâm tưởng của người dân Việt.  Người ta không còn hát “Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân”, “Cô Gái Vót Chông”, “Chiếc Gậy Trường Sơn”…
Trong khi những ca khúc buồn bã, không hề mang tính chiến đấu mà cậu tôi thường hát dù   từng bị nhổ bỏ, vẫn cứ len lỏi vào đời sống, kỳ diệu như những cây bồ đề mảnh mai trong khe hở của  vách tường.

Cậu ơi, ước gì cậu còn sống để trở về mái nhà xưa ôm đàn hát lại bài hát năm nào:

“Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường
Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường
Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm
Màu xanh áo người thương
Nắng chiều đẹp quê hương
Hay nhạc buồn đêm sương 
(3)

HUYỀN CHIÊU
30 tháng 4 2017

(1)Ly Cà Phê Cuối Cùng -Minh Kỳ
(2) Bông Cỏ May –Trúc Phương
(3) Trăng tàn trên hè phố- Phạm Thế Mỹ.