Sunday, June 25, 2017

EM CÒN YÊU ANH

Nguyễn Đình Toàn

Hoa phượng đỏ. Internet

Em còn yêu anh, còn yêu anh
Cây còn xanh, còn tươi đây kỷ niệm
Mái trường xưa mỗi mùa phượng đến
Ve còn kêu vang, còn kêu vang...

Đường ta đi vẫn hai hàng lá biếc
Có hai hàng nước mắt khóc rưng rưng
Nơi em về nghe lạnh bốn mùa Đông
Cho hồn anh đủ bốn mùa rét mướt
Ta đã xanh úa như đời xa cõi chết
Có bao giờ ta thấy lại nhau không...

Sương nói với anh
Cây xanh nói với anh
Bằng những lời tha thiết.
Mùa hè nói với anh
Phượng đỏ nói với anh
bằng những vết thương.
Ôi cái lạnh đêm hè,cái lạnh xa người
bây giờ tôi mới biết.
Có nhiều khi, một người đi
mà như mất thiên đường.

Sông sâu nói với anh
Đêm thâu nói với anh
Tình vẫn còn chưa hết.
Tuổi trẻ nói với anh
Mặt trời nói với anh
bằng những lời xót thương.
Ta đã xa nhau như trời xa đất

Có bao giờ
Còn có bao giờ ta thấy lại nhau không...
N ĐT

Mời nghe Tuấn Ngọc hát Em Còn Yêu Anh ở đây




TÌM DẤU TÍCH NHÀ GA ĐÀ LẠT


nguyễn xuân thiệp

Ga Đà Lạt ngày xưa

Gần đây nhà văn Huyền Chiêu có gởi cho một tài liệu đăng trên Văn Việt về việc VC phá hoại tuyến đường sắt răng cưa Tháp Chàm-Đà Lạt khiến Nguyễn bâng khuâng nhớ lại những lần mình đã đi trên tuyến đường này và nhớ sân ga phố núi ngày nào. Hôm nay nhân buổi nhàn cư bèn ghi lại những đoạn văn mình đã viết.

     Xin nói ngay đây là vang và bóng của nhà ga Đà Lạt -mà kẻ này trong một phút lộng ngôn đã nói là nhà ga đẹp nhất nước và có khi đẹp nhất thế giới! Nhưng quả thật tôi thấy nhà ga ở phố núi ấy quá đẹp. Và người nữa cũng đồng ý với tôi.
    Tôi đặt chân lên sân ga Đà Lạt hồi còn trẻ. Thuở ấy, cuối những năm 50, tôi đang dạy ở trường Lê Ngọc Hân và Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Hè tan trường, chia tay thầy trò lòng còn ngơ ngẩn thì được sự vụ lệnh đi dự hội đồng thi ở Đà Lạt. Từ Mỹ Tho đáp ô-tô-ray lên Sài Gòn, rồi đi xe lửa đến Tour Chàm, và từ đó đổi tàu ngược lên Đà Lạt. Chuyến đi này tình cờ gặp bà chị Phạm Bá Ngọc Hường, cùng học ở Quốc Học Huế, trên tôi một hai lớp. Trên wagon restaurant, ngồi uống nước, chúng tôi nhắc tên những người bạn chung -Hoàng Nguyên, Lữ Hồ, Phạm Mạnh Cương, Đỗ Kim Bảng, Tạ Ký, Hồ Đăng Tín... và những người thầy đã ghi lại ấn tượng tốt đẹp của thời mới lớn -thầy Lê Khắc Phò, Cao Xuân Lữ, Hà Như Chi... Chuyến tàu đi như trong mơ. Đến Tour Chàm, đổi tàu, bà chị về Nha Trang, tôi tới xứ sương mù.
    Trước đó, năm 1958, cùng với thằng bạn thời nhỏ Phan Thanh Thư cũng đã lên chơi Đà Lạt bằng xe lửa. Đến nơi đi tìm chỗ trọ thiên hạ chỉ một khánh sạn nằm trên đường Hàm Nghi. Mình và Thư mang túi xách tới đó thì đã hết chỗ. Thấy hai thằng đứng lớ ngớ, có một ông người Huế đứng tuổi bèn hỏi và sau khi biết sự tình ông cho về ở nhà ông ngay dưới dốc gần đó, không lấy tiền. Thật đúng là tấm lòng vàng. Tên ông là Thế, thợ nhà in. Sau này Nguyễn lên làm việc ở Đà Lạt, cùng với mấy người bạn mở nhà in Nhân Văn liền mời ông Thế vào làm chef typo.
     Một lần khác nữa, cũng hồi còn trẻ cùng với Dung sau ngày cưới lên Đà Lạt chơi. Đó là vào Noel 1961. Hai vợ chồng mướn phòng có giường ngủ (couchette) trên xe lửa. Từ chđó có thể ngắm cảnh thoải mái. Đẹp nhất là những rừng thông khi lên gần tới Đà Lạt. Xe lửa chạy gặp ghềnh (vì đường răng cưa), mùi nhựa thông bay ngập cửa sổ, khiến hai đứa ngây ngất. Lên tới Đà Lạt, thuê phòng ngủ ở Kinh Đô. Ban ngày đi dạo chơi khắp -khu hòa bình, chụp ảnh ở bờ hồ, thác Cam Ly, hồ Than Thở. Ôi, thơ mộng và hạnh phúc. Những phút ấy làm sao tìm lại. Dù sau này lên ở Đà Lạt cùng với hai con nhỏ.

    Bây giờ xin nói về nhà ga Đà Lạt.
     Nhà ga Đà Lạt xây theo kiến trúc Pháp. Gạch đỏ, ba cái tháp nhô lên, trên đỉnh nóc là chiếc đồng hồ điểm thời gian. Sau lưng nhà ga có rừng thông. Một tài liệu đọc được trên net ghi: Không phải ngẫu nhiên mà vào đầu thập niên 20 của thế kỷ vừa qua, người Pháp cho thiết lập hệ thống đường rail có răng cưa nối từ miền biển lên cao nguyên Lang Bian và cho xây nhà ga Đà Lạt. Họ thấy Đà Lạt chỉ có đường bộ, đường hàng không nên rất cần có thêm tuyến đường sắt trong quá trình trở thành một thành phố nghỉ dưỡng tầm cỡ, một "thủ đô” mùa hè của Liên Bang Đông Dương thời bấy giờ. Theo các tài liệu còn để lại, nhà ga Đà Lạt được khởi công xây dựng vào năm 1932 do 2 kiến trúc sư người Pháp cùng thiết kế và người thực hiện là nhà thầu xây dựng Võ Đình Dung (Đà Lạt). Đến năm 1936, nhà ga được khánh thành, dùng vận chuyển hàng nông sản nhưng nhiệm vụ chính vẫn là chở khách du lịch. Thời bấy giờ, mỗi ngày có 3 đi tàu (mỗi tàu có 4 toa) ngược xuôi Đà Lạt: Từ dưới lên có một chuyến khởi hành từ Sài Gòn, một chuyến từ ga Tháp Chàm (Phan Rang) và một chuyến từ ga Nha Trang và ngược lại cũng có 3 chuyến tàu từ Đà Lạt đến 3 ga trên. Nếu tàu khởi hành ở Đà Lạt lúc 5 giờ chiều thì sẽ đến Sài Gòn vào 9 giờ sáng hôm sau và ga Tháp Chàm trở thành một ga trung chuyển để thay đầu máy (răng cưa) mỗi khi tàu từ dưới Sài Gòn, Nha Trang lên Đà Lạt...
    Trong chiến tranh, nhà ga phải đóng cửa. Một thời, nó được dùng làm trạm đi và đến của Air Việt Nam. Như hồi nhỏ thường lang thang ở các sân ga bến tàu, những năm ở Đà Lạt, tôi hay lui tới nhà ga để gọi là làm những cuộc chia tay tưởng tượng. Ấy một phần nữa cũng vì tôi mê khung cảnh của nhà ga này, và tiếng thông reo cùng mùi phấn thông trong gió (cũng là tưởng tượng đấy thôi). Nhưng tôi biết có hai người đã có những cuộc đưa đón chia tay ở sân ga Đà Lạt. Chẳng thế mà có lời ca như thế này: Rồi một ngày kia / ga buồn chờ đón người yêu/ thềm ga vắng tanh... Phải thế không Uyên?
     Ga Đà Lạt được xây dựng trong sáu năm từ 1932 đến 1938 với bản thiết kế của hai kiến trúc sư người Pháp - Moncet và Revéron, được đánh giá là nhà ga đẹp nhất vùng Đông Dương. Khi xây dựng Ga Đà Lạt các kiến trúc sư đã đưa cả yếu tố mỹ thuật kiến trúc và ý nghĩa của công trình vào việc xây một công trình có tính kỹ thuật (đây là điều đầu tiên trong ngành đường sắt lúc bất giờ). Kiến trúc Ga Đà Lạt giống các nhà ga ở các tỉnh miền Nam nước Pháp, tức là có mái và hai đầu mái uốn vòm. Nếu nhìn từ hai bên sẽ thấy ba mái nhọn nhô ra ở phía trên đầu rồi thụt vào ở phía chân, nhưng luôn theo kiểu thẳng đứng. Nhìn từ mặt trước, nhà ga kiến trúc có ba chóp nhọn tam giác tượng trưng cho ba đỉnh núi Langbian đồng thời mô phỏng mái nhà rông của cao nguyên, còn các mái ngói ở chân tam giác ngoài xiên ra như chân sườn núi. Ga Đà Lạt mang phong cách kiến trúc ga xe lửa ở miền Nam nước Pháp nhưng lại có dấu ấn bản địa nên rất độc đáo.
      Không gian nội thất của ga được chiếu sáng lung linh bởi các ô cửa kính nhiều màu ở phần chân mái. Đây chính là phòng chờ cho hành khách, một không gian rộng lớn với các góc cạnh và đường nét ngay hàng thẳng lối, cao lớn, uy nghi mà cũng thật giản dị. Ngồi ở đây chờ đón người yêu thì thật tuyệt vời.
NXT

Saturday, June 24, 2017

TRỞ LẠI TRÁI TIM


Nguyễn Quang Chơn

Hoa loa kèn. Sơn dầu trên bố. NQC

Vậy là sau 2 ngày nằm viện, bác sĩ cho tôi về nhà với lời dặn. "Chú phải hoàn toàn thư giãn, tĩnh dưỡng. Chỉ đi lại nhẹ nhàng trong nhà. Không gắng sức. Không chống tay phải (tay nội soi đặt stent). Không được xúc động. Không uống rượu bia. Không nghĩ ngợi nhiều. Cô đừng cho chú nghe phone, nói chuyện nhiều nhé!..."

Trời đất. Vừa bước qua cuộc tử sinh. Chết khi đang sống. Bao nhiêu nghĩ suy về lẽ thường hằng, bao suy niệm về sự việc vừa trải nghiệm, bắt đừng suy nghĩ, thì làm răng? Với mình, thư giãn, là chơi thể thao, viết, vẽ, gặp bạn bè tếu táo và...nhậu. Chừ ông bác sĩ bắt làm ngược lại thì là căng thẳng chứ phải đâu thư giãn?

Thây kệ. Lén vợ typing (Tâm bảo, anh mà viết bài là em thu điện thoại). Bởi nghĩ cũng vui. Vui vì mình từng chết. Và muốn chia sẻ với người thân những cảm nhận khi đối diện với tử sinh. Và, muốn gởi sự cám ơn đến những bạn bè, anh em đã ân cần thăm viếng, sẻ chia...

Trước hết, mình muốn nói đến sự sắp xếp đâu đó của...ông trời. Đáng lẽ mình đi Mỹ ngày 7/6 và 21/6 mới về VN. Vé máy bay đã có. Chương trình đi đã được soạn đủ. Bạn bè đã chờ. Con cái đang mong...Đùng một cái, Tâm ôm bụng kêu nghe nhoi nhói ở trong, một hiện tượng tái phát bệnh viêm tuỵ hằng năm, mà lần đầu tiên 2015, nếu không có mình ở nhà thì chắc Tâm đã ra đi. Nên sợ, đành huỷ vé, bỏ chương trình!...

Tuần trước, vợ chồng người bạn ở Nghệ An mời về thăm quê. Tâm chưa biết vùng này nên cũng muốn đi. Mình cũng muốn nhân tiện xem thực địa bọn Formosa thế nào nên dự định thứ tư lái xe đi, chủ nhật về. Bỗng người bạn thân Tâm gởi tin mời đám cưới con trai. Vậy là hoãn cuộc đi để ở nhà dự đám cưới....

Chủ nhật 18/6, đám cưới tổ chức buổi trưa, trời nắng đổ lửa, nên một người bạn Tâm xin quá giang, mình đón bạn cùng đi. Lúc tiệc tan, người bạn bỗng dưng lại nhảy lên xe cô bạn khác. Và. Lúc ấy trái tim mình đang trở chứng. Rồi mọi việc diễn biến như mọi người đã biết trong thư trước. Mình đã được bệnh viện cứu sống khỏi cơn nhồi máu cơ tim, nhờ thời gian "4 phút vàng" quý báu kịp thời!...

Thử nghĩ, nếu mình đang ở Mỹ, đang nhậu, đang bay trên trời thì điều gì xảy ra? Nếu đi Nghệ An, chủ nhật đang trên đường lái xe về ĐN, điều gì xảy ra? Nếu mất 20' đưa người bạn về, rồi mới về nhà và đi cấp cứu, điều gì xảy ra? Chỉ một tích tắc mấy phút đồng hồ. Bác sĩ nói, nếu chú vào viện trễ khoảng mươi mười lăm phút, chúng cháu bó tay!...

Vậy sống chết có số. Và số đã được sắp xếp đến từng phút, từng giờ. Đúng không?

Và mấy phút trong cái chết ấy, xin được thưa rằng. Chẳng hề có linh hồn bay lên, chẳng có con đường sáng loà hay sâu hun hút, chẳng có ai dắt tay cầm đi..., như mọi người hay nói. Chết là hết. Là tịch mịch. Là hư không. Không biết chi hết. Đến khi sống. Mở mắt ra cũng đột ngột. Hư không. Không một cảm nhận gì mang về từ cõi chết. Cái sống hiển hiện như thị, con người lô nhô, tiếng khóc người thân văng vẳng!...

Bác sĩ bảo nếu chú vào trễ hơn, có cứu được chú thì cũng để lại những di chứng trên não, trên tim, đôi khi sống mà như chết, thà chết sướng hơn. Biết thế, nên ngay ngày hôm sau, mình đã vội ghi lại sự việc để gởi bạn bè, để post lên mạng, hầu bạn bè yên tâm, con cái phương xa không lo lắng, khi nghe tin lao xao, tam sao thất bổn..., và, lập tức, bị các thầy thuốc "nhắc nhở". BS ĐHNgọc gọi điện tức thì với Tâm. "Không biết Chơn có hư cấu không, chứ bệnh nặng vậy sao viết được chi tiết, đầy đủ vầy được, bảo Chơn phải nghỉ dưỡng". Mấy bác sĩ, y sĩ đang điều trị mình, đọc bài trên face book, vội khuyến cáo Tâm, "bệnh nhân đang giai đoạn điều trị tích cực, không được xúc động, gắng sức, viết lách, nói nhiều, không di chuyển. Chỉ nằm yên thư giãn, ăn, ngủ, tiêu, tiểu tại chỗ..."

Vậy là phone bị thu. Vậy là email bạn bè chỉ được đọc, không được trả lời. Phone gọi tới, Tâm nghe và báo lại. Anh ĐHNgọc gọi Tâm hoài nhắc nhở đủ thứ, lại email cho biết những lưu ý sau khi đặt stent. Anh NTNhân gọi nói với Tâm, trái tim Chơn nay đã có thêm platinium nên cứng rắn hơn, hết mềm yếu rồi, Tâm đừng lo lắng. Anh NLVỵ  và bạn bè từ Mỹ cũng gọi về...

Hôm nay mình vẫn còn đi liêu xiêu. Nhưng chỗ đặt stent đã đỡ. Tâm đã giao điện thoại nhưng quản chặt như quản giáo trại giam quản tù nhân...

Tự thấy mình còn yếu nhưng trái tim dường như khoẻ hơn. Trước kia ngủ hay mơ, toàn mơ thấy những người chết và những người mình ít khi nghĩ về. Nay giấc ngủ rất ngon, không mộng mị... Không biết bao giờ mới có thể " trưa ấm trà, chiều chén rượu, chân tình vài kẻ bạn hiền. Sáng xuống biển, chiều lên rừng, rộn rã phường chơi mấy hội...."? (*)

Mạch vành đã thông suốt. Trái tim đã vui trở lại.... Các chiến hữu của tôi hãy chờ tôi nhé. Cuộc chơi còn dài lắm. Đời người chỉ một lần chết. Mà Chơn đây đã chết rồi. Không lo chi nữa!...
  
NGUYỄN QUANG CHƠN
23.6.17
Để cám ơn các y bác sĩ khoa cấp cứu bệnh viện Hoàn Mỹ. Hai con Như Dũng và tất cả anh chị em bè bạn thân thương
Thư này thay cho trả lời email các anh chị, bạn bè đã gởi trong thời gian bệnh
(*) Học Uy Viễn. NQC

ĐỌC LẠI CHÙA ĐÀN. NGUYỄN TUÂN


Hoàng Xuân Sơn

Một cảnh trong phim Mê Thảo. Một Thời Vang Bóng

thả phừng vào cơn ngủ
vẳng rung nghe tiếng đàn
tơ sương trùm bản mệnh
đáy chủ lấp ngàn trang

mồ chữ úp then gió
cơ may một âm hồn
trả treo cùng thân gạo
đội tang về huơng thôn

thử cầm phách gõ nhịp
vào khoảng không trắng nhờ
đất lìa hương mê thảo
rượu bỏng cuồng ngâm thơ

hâm bồ đề ấm cội
mắt khoáng dã phương quỳ
mơ chuông đồng trảm lối
một buổi về hoa thi

HOÀNG XUÂN SƠN
2 jan. 2016

Friday, June 23, 2017

LẠI BÀN VỀ BÁT NHÃ TÂM KINH


Vương Ngọc Minh

Tranh phóng bút của Duy Thanh

Thức dậy thấy tôi (đóng bộ dân sự
mới/ đeo hàm đại tướng!) nằm co
quắp
trên sàn- mùi của cơn điên đã cũ lan (dậy)
khắp buồng

phổi của tôi. đồ đạc của tôi thân thể tôi
vậy mà
(tờ rơi!) thậm chí các bản nháp thơ
viết tay
ngay cả bản báo cáo tình trạng tâm thần
phải gửi sở xã hội/ tất thảy đều đã khác
so với trước khi ngủ

nhìn cái đầu bề bộn
ngập ngụa chữ

chung quanh. mọi thứ
thể hiện trọn vẹn một thứ tình cảm
được tái sinh từ mớ kí ức hỗn độn
hết sức éo le (của ba tôi!)

nhướng mắt
ngó những vết ố (giời ạ!) nơi vô thức
đường nứt quanh xương sọ dãn
rộng
tôi (đúng dạng đại tướng. cực kì mới!) gượng
ngồi dậy
nhìn bầu trời/ quái- thở ra tuyền khói

lại có cảm tưởng- từ giờ- về khoảng cách
chỗ tôi (bất kì khi đấy đang đứng. nằm
ngồi!) đến chân trời
mọi ý nghĩ bật lên sẽ hết còn nhiễu loạn (bởi sinh lão bệnh
tử!)

đã tỏ
tôi áp sát tai vô mái chung cư (lười
nhác!) lắng nghe- ối
mọi việc sốt dẻo đà lo xong
chỉ chờ ngày “thăng!” là sao?

cố nén hắt xì
nuốt trọn ca khúc bolero “đêm tâm sự.”
của trúc phương (một thời xa lơ
xa lắc!)
xuống bụng- xí xô xí xào với lũ gián. một hồi
- chúng bảo “chúng con
không làm mất thời giờ của ông nữa!”
và im phăng phắc

rút hết vô các đường nứt dãn
rộng
quanh xương sọ tôi 

ôi cha (thực dễ dàng!)
nhớ tới dĩ vãng
ồ- khói tôi thở. kín hết nguồn.

VƯƠNG NGỌC MINH.